Khi cánh chim phiêu bạt biết “mỏi”

“Tuổi trẻ là những ước mơ/Tuổi trẻ là những đam mê” bất kì ai khi nghe những lời hát này đều không khỏi bồi hồi khi nhớ về một thời thanh xuân sôi nổi bởi đó là lúc chúng ta tràn đầy sức trẻ, ôm ấp nhiều giấc mơ nhất. Và cũng giống như bao người, cô giáo Đặng Thị Kim Thoa – Lớp Blueberry, Trường Mầm non Quốc tế Sakura Montessori Hải Phòng cũng từng có một thời hoa lửa rực rỡ như thế.

Là một người cá tính, yêu thích sự tự do và luôn mong muốn như cánh chim được phiêu bạt khắp nơi Kim Thoa vốn không muốn làm những công việc có tính chất gò bó hay quá khuôn phép. Trong khi đó, bố mẹ và gia đình lại muốn cô con gái “an phận thủ thường”, tìm kiếm một công việc như nghề giáo để sớm ổn định cuộc sống. Thương và không muốn phụ lòng bố mẹ nên Kim Thoa vẫn đăng kí thi sư phạm nhưng kết quả không được như ý. Cô tâm sự “Cái ngày ấy, mình nhiều hoài bão lắm, thậm chí còn có chút “ngông” của tuổi trẻ nên không thích sự bắt buộc. Chiều lòng bố mẹ đi thi nhưng khi nhận kết quả mình lại thấy may quá vì được trượt. Chắc chẳng có thí sinh đại học nào lại có tâm trạng giống mình đâu nhỉ? *cười*. Có lí do chính đáng rồi nên mình bắt đầu theo đuổi những đam mê riêng, tự do bay nhảy theo ý muốn mà không cần phải theo ý hay chiều lòng ai.”

Theo năm tháng, Kim Thoa như cánh chim phiêu bạt trên bầu trời đam mê của chính mình tưởng chừng sẽ không có điểm dừng chân. Ấy vậy mà cánh chim cũng đến lúc biết “mỏi” để tìm cho mình một bến đỗ. Có lẽ, sau nhiều tháng ngày trải nghiệm cuộc sống ít nhiều cũng giúp cô bớt cái “ngông” của tuổi trẻ để trưởng thành và dày dạn hơn. “Ông cha ta thường có câu: Cái nghề nó chọn mình chứ mình sao mà chọn được nghề, mình thấy đúng vô cùng. Con chim bay mãi cũng mỏi cánh và mình cũng thế. Mình muốn dừng lại và bắt đầu một hành trình mới cái nhìn thực tế hơn. Hành trình ấy mang tên trở thành “giáo viên mầm non”. Với nhiều người có lẽ đây là một sự bắt đầu muộn nhưng với mình lại là “đúng thời điểm, đúng người”, cô chia sẻ.

Năm 2014, mình có dịp được biết đến Trường Mầm non Quốc tế Sakura Montessori với phương pháp giáo dục mới qua một số lời giới thiệu của bạn bè và các kênh thông tin. Mình quyết định chọn nơi đây là điểm dừng chân. Và thế, mình đã đến với SMIS Hải Phòng từ ngày đó.

Nghề giáo được nhiều hơn là mất

Trước khi bắt đầu công việc tại Trường, Kim Thoa cũng đã có kinh nghiệm 3 năm làm việc với trẻ những tưởng rằng đủ để cô có thể tự tin với hành trình mới này nhưng chỉ khi được trải nghiệm thực tế cô mói thấy SMIS Hải Phòng thực sự là môi trường giáo dục hoàn toàn mới và khác xa với giáo dục truyền thống – những gì mà cô biết trước đó.

Thoa kể, “Ngày ấy, khái niệm “tôn trọng trẻ” nó rất mới lạ đối với mình nên thời gian đầu khá bỡ ngỡ và chưa thể thích ứng ngay.” Vốn là người ưa khám phá và không chịu chùn chân trước bất kì khó khăn nào Kim Thoa hàng ngày miệt mài học hỏi các đồng nghiệp đi trước và tự trau dồi kiến thức để bắt kịp với môi trường mới. Nếu đã nghe câu chuyện của cô thuở thiếu niên về sự nhiệt huyết, theo đuổi đam mê đến cùng chắc chắn sẽ dễ dàng thấy khó khăn này không phải quá khó với cô bởi cái mà Kim Thoa cần chỉ là thời gian để hòa mình vào môi trường mới. Trời không phụ lòng người, 4 tháng sau đó Kim Thoa nằm trong top giáo viên được Trường cử đi tham gia khóa học về phương pháp Montessori.

“Con đường thành công không bao giờ trải thảm hoa hồng” câu nói này thực sự đúng với Kim Thoa. Ngày kết thúc khóa học trở về, cô được giao nhận lớp mới hoàn toàn để chính thức trở thành người “lái đò”. Tuy nhiên, thời điểm này cô lại khá bận rộn với con nhỏ nên khó khăn lại chồng thêm khó. Chưa khi nào cô cảm thấy sợ và mông lung như lúc này bởi mọi thứ mới chỉ là bắt đầu nhưng bản thân lại không có đủ thời gian để cống hiến hết mình với nó. Kim Thoa không biết bắt đầu từ đâu, mọi thứ cứ như cuộn len bị rối chưa có cách gỡ. Trong giây phút đó đã có lúc cô cảm thấy tự ti và nghĩ rằng mình không thể làm được. Thế nhưng, sau cuộc gặp gỡ và chia sẻ với Chị – người đã trao cho cô cơ hội làm việc tại đây, cô như được tiếp thêm lửa để tiếp tục bước đi từng bước trên con đường chông gai.

Làm việc ở đây cô mới thấy rằng bản thân mình được rất nhiều. Những đứa trẻ trở thành những người “thầy” giúp cô tự tin và trưởng thành hơn. “Mỗi bạn nhỏ là một cá thể, không bạn nào giống với bạn nào cả. Hàng ngày được trò chuyện, hoạt động với các bạn ấy mình tự thấy bản thân học hỏi được nhiều điều hay và thay đổi tích cực hơn trước. Đó là biết lắng nghe nhiều hơn, thấu hiểu tâm hồn trẻ và có trách nhiệm với công việc. Đây có lẽ là điều mà suốt những năm tháng bay lượn của tuổi trẻ mình không thu lượm được nhưng ở đây mình được “dạy” những điều đáng quý ấy”, cô tâm sự.

Gắn bó với SMIS Hải Phòng hơn 7 năm là chặng đường đủ dài để thấy được sự tận tâm, gắn bó với nghề của cô giáo Kim Thoa bởi không phải ai cũng có thể vượt qua được những mốc 3 năm hay 5 năm. Đặc biệt là với một nghề đầy vất vả, đòi hỏi sự cống hiến hết mình như nghề giáo. Người ta thường nói nghề giáo là nghề bạc cũng bởi lẽ đó. 7 năm – hành trình ấy chứa đựng biết bao kỉ niệm buồn vui đan xen của cô Thoa. Như cô hay đùa “Kỉ niệm thì nhiều lắm, có ngồi đến sáng mai cũng chẳng kể hết”. Mỗi lớp học sinh đi qua cô lại đón lớp mới vào, kỉ niệm cứ thế mà đong đầy thêm chứ chẳng thể bớt. “Các bạn nhỏ dù nhớ hay không nhớ cô nhưng mình đều nhớ các bạn ấy. Chứng kiến sự trưởng thành của từng bạn mình đều thấy vui mừng xen lẫn tự hào. Làm nghề này đâu có niềm vui nào lớn hơn nữa đâu bởi mình bỏ bao công sức cũng chỉ mong đưa con đò sang sông cập bến, chắp cánh cho từng ước mơ nhỏ được bay lên”, cô chia sẻ.

Với cô Thoa, giáo viên là nghề tưởng dễ mà hóa ra rất khó, nhất là giáo viên mầm non. Mỗi người đều cần hội tụ rất nhiều yếu tố mới tìm được thành công. Cô giáo cần trong vai trò là người đa năng vừa là giáo viên vừa là họa sĩ, ca sĩ, bác sĩ…để trao truyền kiến thức cho các bạn nhỏ. Cô khẳng định “Mình mong các bạn ấy phát triển toàn diện thì trước hết mình cần phải toàn diện. Ngoài sự toàn diện về kiến thức, kĩ năng thì điều quan trọng nhất mà mỗi người cần có là lòng yêu thương xuất phát từ tâm. Đó là Tâm của người làm nghề giáo, Tâm của một con người và Tâm của một người mẹ”.

0/5 (0 Reviews)