Trở thành giáo viên mầm non, có những phút giây tôi thổn thức khi nghĩ về nghề, đôi lúc tôi cảm thấy thật áp lực khi trẻ có vết xước, vết muỗi cắn ở đâu đó trên cơ thể, bị phụ huynh trách móc, tuy nhiên cảm giác ấy dần qua nhanh bởi mỗi ngày được yêu thương, chăm sóc, dạy dỗ những gương mặt thơ ngây, ngắm nhìn những ánh mắt to tròn của các con tôi cảm thấy lời trách móc kia chỉ là một nét chấm phá trong muôn vàn nét chấm phá khác trong bức tranh muôn màu của cuộc sống đời thường mà thôi.

Là giáo viên mầm non, chúng tôi luôn phải chịu nhiều áp lực từ mọi phía, nếu như chỉ có một phút không kiềm chế được cũng dễ làm tổn thương đến trẻ, tự khi nào tôi học được tính cách dịu dàng, phải tạo cảm giác an toàn, vui vẻ mỗi khi các con đến trường, đến lớp. Ngay cả khi trẻ nôn trớ, những lúc trẻ khóc tập thể, tôi tự dằn mình hãy yêu thương trẻ như chính con ruột của mình hãy làm bằng tình yêu thương thay vì bằng trách nhiệm, nhất là  khi chúng tôi phải vào nhiều vai trong một ngày, vừa là mẹ, vừa là cô giáo, vừa là thầy thuốc, có lúc lại là một chuyên gia tâm lý.

Trong mắt trẻ, có khi cô giáo của các con hóa thân là cô tiên, là công chúa, là họa sĩ, là diễn viên múa, gọi như thế nào cũng đúng. Dường như đối với giáo viên mầm non, không bao giờ hết nỗi lo, sự căng thẳng, mệt nhọc khi cả ngày chăm sóc dạy dỗ với 15 đến 20 trẻ ở độ tuổi (12 – 24 tháng tuổi) cái tuổi bé tí ti và non nớt ấy, nhưng chưa bao giờ làm tôi mất đi tình yêu với trẻ, tình yêu nghề trong tôi. Bởi tôi được đi theo “cái nghề” mà mẹ tôi cũng đã làm để nuôi dạy tôi khôn lớn và thật hạnh phúc khi các con ngô nghê gọi “mẹ mẹ” “cô mẹ” được thấy những nụ cười giòn tan mỗi khi chúng nô đùa ríu rít bên cô. Được làm nghề mình thích, mình yêu tôi cảm thấy mỗi ngày trôi qua thật ý nghĩa và xao xuyến biết bao. Đặc biệt là mỗi khi tôi nghe bài hát “Tâm tình cô giáo mầm non” của nhạc sỹ Lê Thống Nhất.

Đến giờ đây khi không còn trực tiếp đứng lớp nhưng hàng ngày dù bận đến đâu tôi cũng luôn dành thời gian để “đến” với các trẻ từng lớp, để được nhận ra các con có gì mới và đi học có vui không.

Thật tự hào bên cạnh tôi luôn có những người đồng nghiệp thật tuyệt vời, các cô chính là những tấm gương lao động quên mình. Chúc mừng các cô với những thành công chúng mình đã có trong thời gian qua.

Chúc tất cả chúng ta mãi mãi duy trì lòng yêu nghề mãnh liệt, luôn có một sức khỏe dồi dào và mãi là một khối đoàn kết cùng nhau hoàn thành sứ mạng trồng người đầy vinh quang.

“Mỗi người đều có lý do của riêng mình khi bước chân vào điểm vạch gọi là nghề. Với tôi, điều dễ nhận thấy dù cho bạn có làm nghề gì, công việc gì đều phải xuất phát từ tâm, từ tình yêu nghề, trên hết đối với giáo viên Mầm non còn phải có tình yêu trẻ và thực sự bản lĩnh.”

Để làm tốt vai trò của mình, cô giáo mầm non thật không dễ dàng gì, nhưng tôi luôn có niềm tin vào chính mình và tôi biết tôi đã chọn và làm đúng. Cảm ơn nghề đã cho tôi nhiều bài học, nhiều cung bậc cảm xúc khác nhau, những yêu thương trách nhiệm trong công việc.

Chia sẻ của cô Văn Thu Hiền – Hiệu trưởng Trường Mầm non Sakura Montessori Hai Bà Trưng.

0/5 (0 Reviews)