Sự cố gắng của cả nhà

Tôi là Nguyễn Thị Ngà – mẹ của bé Vũ Mộc Trà, 3 tuổi,  hiện con đang học lớp Tulip. Tính đến thời điểm hiện tại, con đã học tại trường được 2 tháng rồi. Thời gian tuy không phải là dài, những đã mang lại những điều kì diệu cho tôi, cho cả con gái của tôi. 

2 tháng trước khi học, Mộc Trà con tôi chỉ ăn được cháo nhuyễn, con chưa nhai được thức ăn thô. Khi uống nước, con cũng  gặp khó khăn trong việc cầm cốc, con dùng ống hút để uống nước. Tôi lo lắm! Làm sao để giúp con đây? Tôi kiên nhẫn và hướng dẫn con từng chút một, suốt 3 năm, nhưng chưa thấy chuyển biến rõ rệt. 

Kỳ tích đã xuất hiện

Tôi quyết định cho con học tại Sakura Montessori Cầu Giấy. Chia sẻ nỗi niềm của mình với các cô lớp Tulip, các cô đã luôn lắng nghe và từng chút một giúp đỡ Mộc Trà. Hàng ngày, Trà vẫn ăn cháo, nhưng con sẽ được các cô cho ăn một ít cơm để đảm bảo đủ no. Dần dần, con quen, các cô cắt suất cháo và thay vào đó là ăn cơm với canh, cơm với nước sốt. Con ăn rất ngon miệng và ngoan ngoãn. 

Giờ đây con cũng đã tự cầm cốc uống nước, tôi mừng lắm! Khi mới vào lớp, cô cho con xúc nước bằng thìa, sau đó cho con cầm cốc. Cứ tập dần như vậy, ở nhà, ở lớp, Mộc Trà giờ đã có thể tự làm tất cả. 

“Kỳ tích” – đó là hai từ tôi muốn diễn tả lúc này. Con gái Mộc Trà và gia đình chúng tôi xin gửi cả ơn tới các cô giáo lớp Tulip, lời tri ân các cô nhân ngày 20-11. Sau 2 tháng đi học, các cô đã giúp con làm nên một “kỳ tích” trong mắt mẹ bằng việc biết nhai, ăn chủ động mà 3 năm ở nhà mẹ không làm được.

Chúc các cô luôn mạnh khỏe, hạnh phúc và thành công trong sự nghiệp trồng người của mình. 

 

Bài trướcCảm ơn những đứa trẻ khiến chúng ta yêu thương và thấy mình chưa hoàn hảo
Bài tiếp theoCâu chuyện cảm động về tình yêu thương của mẹ và con gái