Em mở to mắt nhìn cô như đang muốn nói điều gì, và điều làm cô ngạc nhiên nhất là chỉ sau lời động viên của cô em đã nín ngay như chưa từng khóc chút nào…

Cô còn nhớ mãi kỉ niệm ngày đầu tiên em tới trường, em được ba đưa vào sảnh tầng một, cũng như những bạn nhỏ khác, cảm xúc ngày đầu tiên tới một môi trường mới, em khóc nấc lên và nắm chặt tay ba không rời. Cô ôm em vào lòng vỗ về, một cảm giác thật khó tả dâng trào, trong lòng cô là một em bé Sâu nhỏ nhắn, cái miệng chúm chím và đôi mắt đen nhánh vẫn đọng hai hàng nước mắt. Em mở to mắt nhìn cô như đang muốn nói điều gì, và điều làm cô ngạc nhiên nhất là chỉ sau lời động viên của cô em đã nín ngay như chưa từng khóc chút nào.

Những khoảnh khắc đáng yêu của cô trò Sakura Montessori Hạ Long

Em chia tay ba và cùng cô lên lớp, mọi thứ với em hoàn toàn mới lạ. Một lớp học với rất nhiều giáo cụ, với các cô và các bạn mới. Em bẽn lẽn bước vào lớp ngơ ngác nhìn, thỉnh thoảng em lại đưa mắt nhìn cô, đôi khi em từ đâu đến đứng đằng sau cô, vòng tay ôm cổ cô rồi gọi tên cô. Cảm giác có một cô con gái như thế thật là thích! Không chỉ vậy, em có thể hát nghêu ngao ba đến bốn bài hát bất cứ lúc nào, trong giờ hoạt động cá nhân hay trong giờ ăn trưa. Một cô bé Sâu vô tư yêu đời là thế!

Mới đó thôi mà đến nay em đã vào lớp được 3 tháng rồi. Thời gian trôi nhanh quá, em Sâu của cô giờ đã nhanh nhẹn hơn rất nhiều. Mỗi ngày tới lớp được nhìn thấy em, được gọi em âu yếm “em Sâuuuu của cô đâu rồi?” đã trở thành một thói quen không thể thiếu và nó như là niềm vui của cô mỗi ngày. Em Sâu của cô giờ đã quen với các nội quy lớp học, biết tự xúc ăn, biết tự lấy giáo cụ ra thực hiện và hoàn thành các bài học khi cô hướng dẫn. Được nhìn thấy em tiến bộ, nhìn thấy em cười mỗi ngày là dường như những mệt mỏi đều tan biến hết.

Rồi một ngày nào đó không xa em cũng sẽ như các anh chị lớn của lớp, sẽ rời xa vòng tay của cô tới một ngôi trường mới để tiếp tục hành trình của mình. Sẽ lại có những sự bỡ ngỡ của ngày đầu tiên, nhưng lúc đó “em Sâu” của cô chắc chắn sẽ không còn khóc nhè nữa đâu nhỉ.

Yêu em nhiều lắm! <3

Cô Nguyễn Mai Hương, giáo viên lớp Lobster

Bài trướcBậc thầy âm nhạc Frank Leto truyền cảm hứng cho giáo viên Sakura Montessori 
Bài tiếp theoSMISers sẵn sàng cho Đại hội Thể thao