“Niềm vui, niềm hạnh phúc khó tả của nghề giáo viên Mầm non giản đơn lắm. Đó là những cái ôm ấm áp, những câu nói yêu thương, sự tin tưởng tuyệt đối mà từng học trò nhỏ dành cho các cô.” – Đó chính là chia sẻ của cô giáo Trần Thị Hồng Giang, hiện đang là giáo viên của lớp Apple – Trường Mầm non Sakura Montessori Thụy Khuê. 

Đặt mình vào vị trí của trẻ để hiểu trẻ, yêu thương trẻ

“Chúng ta vẫn biết rằng, mỗi đứa trẻ là một cá thể riêng biệt, với suy nghĩ, cảm xúc và hành động khác nhau. Với đặc điểm là trộn lẫn lứa tuổi, đôi lúc các con cũng xảy ra tranh cãi và có sự chia tách nhau. Những lúc như thế, tôi cố gắng đặt mình vào vị trí của trẻ, tìm cách để hiểu trẻ, từ đó cùng trẻ tìm ra cách để giải quyết các vấn đề của mình. Tôi cũng cố gắng thiết kế các hoạt động để gắn kết, và đặt nguyên tắc “chia sẻ và yêu thương ” là nguyên tắc đầu tiên trong lớp.

Nhiều người kỳ vọng dạy trẻ điều gì, trẻ phải biết điều đó. Tuy nhiên, tôi lại đề cao những đức tính tốt từ sâu bên trong trẻ. Tôi hy vọng mình có thể góp một phần công sức nhỏ bé nào đó để giáo dục nên những em bé hạnh phúc, giàu lòng yêu thương. Và đó cũng là lý do giáo viên Mầm non chúng tôi luôn trao cho trẻ tình yêu thương trọn vẹn nhất để con có thể tự cảm nhận được và lan tỏa tình yêu của mình đến tất cả mọi người ngay từ khi còn nhỏ. 

Nếu bạn hỏi giáo viên Mầm non có lúc nào stress không thì câu trả lời là có, thậm chí sự stress còn kéo dài, kéo dài mãi. Nhưng chính trẻ bằng tình yêu trong sáng của mình lại giúp chúng tôi vượt qua sự mệt mỏi, khó khăn đó. Đôi khi chỉ là một lời hỏi han “Cô Giang ơi, hôm nay cô sao vậy?” cũng để xoa dịu những nỗi buồn. Cũng có lúc trẻ khiến chúng tôi “phát điên” đúng nghĩa nhưng nhìn gương mặt ngây thơ, những nụ cười giòn của các con lại khiến tôi kìm lại những cảm xúc bực dọc. Những lúc ấy, các con dạy tôi sự kiên nhẫn, kiên nhẫn để lắng nghe, kiên nhẫn để thấu hiểu và yêu thương để cùng con tìm cách giải quyết.” – Cô Giang cho biết. 

Những khó khăn rồi sẽ qua đi… để lại những ký ức ngọt ngào

Nghề giáo viên khó khăn thì khó khăn đấy, vất vả thì vất vả đấy, nhưng sau cùng sự khôn lớn, trưởng thành của các con mỗi ngày lại là động lực để chúng tôi cố gắng và hoàn thiện bản thân mỗi ngày. Và sự khó khăn, vất vả rồi sẽ qua đi… để lại những ký ức ngọt ngào. 

“Đối với tôi, hạnh phúc của một người giáo viên mầm non gắn liền với đứa trẻ. Tôi cảm thấy hạnh phúc khi các học trò nhỏ của tôi biết yêu thích học tập, yêu việc đến trường, biết sẻ chia và quan tâm đến mọi người.

Mỗi năm học trôi qua, tôi cùng các đồng nghiệp của mình đều phải nói lời chia tay với một số học sinh 6 tuổi trong tâm trạng vừa buồn vừa vui. Vui vì các con đã lớn, đã bắt đầu bước vào môi trường học tập đầu tiên, buồn vì các cô không còn được bên cạnh chăm sóc các con nữa. Năm học vừa rồi, tôi cũng phải nói lời chia tay với 6 bạn. Buổi tiệc diễn ra rất vui và đầm ấm. Sau ngày hôm đó, các con bắt đầu nghỉ học Mầm non. Vậy mà một thời gian sau, một Phụ huynh nhắn với tôi “Con ở nhà mặc dù được chơi nhưng nhớ lớp nhớ bạn, tối đến là lại ôm gối khóc. Trong thời gian con đợi nhập học lớp 1, con có thể đến học với các em thêm 1 tuần nữa không?” Nhận được tin nhắn, đêm đó tôi mừng đến nỗi không ngủ được. Khi đến lớp chia sẻ với các em, tôi rất vui khi thấy các em reo hò vì chị sắp quay về. 1 tuần học đó trôi qua với thật nhiều niềm vui, thật nhiều lưu luyến. Buổi học cuối cùng, cô trò nhỏ ôm chặt lấy tôi không rời và nói thầm vào tai tôi “con vui như trong mơ ấy cô ạ”.

Đến bây giờ, thỉnh thoảng con lại quay video gửi cô và các em, hứa khi nào được nghỉ học sẽ về thăm. Tôi nghĩ mình đã dần hiểu được tâm trạng của các thầy cô giáo cũ của mình ở quê, đến ngày 20.11 là lại sắp sẵn quà bánh, ngồi đợi trò cũ về thăm.

Có lẽ, những câu chuyện với các con cứ nhẹ nhàng như vậy đấy nhưng lại là những kỷ niệm đáng yêu mà trong suốt năm tháng làm nghề mà tôi không thể nào quên. Với các con, các thầy cô giáo luôn là những người “biết tuốt”, là chỗ dựa vững chắc, là người các con sẽ tìm đến khi có thắc mắc, có vấn đề. Vì thế, chúng tôi luôn yêu công việc này, yêu trọng trách, trách nghiệm mà tôi và các đồng nghiệp của tôi đang mang dù vất vả tới đâu.”

Cảm ơn trải lòng của cô giáo Hồng Giang – Giáo viên Sakura Montessori Thụy Khuê.

Bài trướcĐiều quan trọng nhất đối với tôi khi một đứa trẻ đi học đó là bé phải cảm thấy vui vẻ
Bài tiếp theoCầu vồng hy vọng